Bản ghi có mã số 1028
Người ta có thể nhớ nhung bao nhiêu người cùng một lúc,còn tôi! sao tôi chẳng muốn phải nhớ nhung ai hết nhưng tôi làm không được điều ấy!
Đôi khi mâu thuẫn đến mức mà Đầu thì suy nghĩ, miệng muốn nói ra, lòng xao xuyến xót xa, con tim loạn nhịp đập,.. nhưng…. lý trí bảo rằng “THÔI”, vậy thi tôi phải làm sao đây???
Nếu có ai đó xin vài hạt mâu thuẫn hoặc tất cả chúng thì tôi sẵng sàng cho, cho hết đi những hạt mâu thuẫn dài đằng đẵng mà tôi vẫn chưa kết thúc được bằng một mối nối, để không phải sống trong cái thế giới mâu thuẫn của chính mình nữa!
Tôi cũng chẳng còn niềm tin vào bất cứ một lời nói yêu thương, một hành động quan tâm, một sự tử tế của người khác dành cho mình bởi vì tôi không tin đó là sự thật.
Sẽ nhanh thôi để đưa ra quyết định cuối cùng cho tư tưởng về cuộc sống phía trước để tôi không phải sống trong cái thế giới mâu thuẫn của bản thân mình như thế này nữa.



























Phản hồi mới