Bản ghi có mã số 73
Anh T. ơi, em phải làm gì đây hả anh, em đang cố chạy thật xa anh, nhưng có sợi dây vô hình luôn kéo em về bên anh.
Em đã hứa là sống thật vui vẻ, nhưng ngày hôm qua em đã khóc. Em đau khổ khi đối diện với mình, với tất cả mọi thứ. Có lúc em đã để hình ảnh của anh không còn hiện trong tâm trí em, nhưng có lúc em thấy nhớ anh vô cùng, muốn chạy đến bên anh, được dựa vào bờ vai ấm áp đó, được anh chia sẽ những vui buồn. Nhưng không, em không thể, vì em biết khi làm như thế anh càng đau khổ hơn, phải không anh?
Chắc là không ai trong bạn bè của em và anh nghĩ là em yêu anh nhiều như vậy đâu anh. Và chính em cũng vậy, đến ngày xa anh em mới biết là em yêu anh nhiều hơn em nghĩ.
Và nếu như có một lần được nói với anh, em sẽ nói, em yêu anh, anh không phải là rung động đầu đời, nhưng anh chính là tình yêu của em, sẽ mãi như thế.
Em luôn mong anh thành công và gặp nhiều may mắn.
0902….97





























July 12th, 2009 at 16:46
em yêu anh!
em là người nấu ăn dở, nhưng em sẽ giành thời gian của cả cuộc đời em để cố gắng nấu 1 món canh_ Món canh “tình yêu”, em sẽ học cách nêm gia vị, mặn có, đắng có, ngọt có và chua chát cũng có. Em sẽ tìm cách hòa lẫn những vị đó với nhau để nó vừa đủ, đủ để giữ hạnh phúc của chúng ta, đủ để anh luôn ở bên em, đủ để chúng ta sẽ ko bao giờ chán nhau!
i hate myshelf for loving u
July 13th, 2009 at 15:51
Em đã hứa với anh là phải sống thật vui vẻ,không suy nghĩ nhiều. không được khóc nũa vì trong cuộc đời em đã có anh.Nhưng sao em không làm được điều đó anh à,lúc nào em cũng buồn cho tình yêu của mình không bến đổ,và em đã khóc những lúc em khóc như vậy em ao ước được dựa vào bờ vai của anh để mà khóc với anh,.Nhưng em không thể giử được lời hứa với anh,bởi vì giữa anh và em bị sự ngăn cản của bức tường gia đình,và em cũng không kềm được cảm xúc của mình mỗi khi gặp anh em lại khóc trước mặt anh điều đó làm anh càng đau khổ hơn phải không anh?
Em vẫn mãi yêu anh cho dù trong muộn màng trái ngang và dang dở.Đó là những lời em muốn nói với anh…….