Record-koodit 664
Hai mươi hai tuổi, cái tuổi mà lẽ ra phải xách bằng đại học đi kiếm việc như chúng bạn thì mình lại lui cui sáng chiều ở lò luyện thi. Để nhớ lại kiến thức không hề dùng đến trong bốn năm từ thời học phổ thông sao mà khó khăn đến thế.
Bạn bè và đồng nghiệp vẫn chưa hết trách mình khi từ bỏ một vị trí tốt của một công ty lớn để theo đuổi giấc mơ đại học, có lẽ một số người nghĩ rằng đi làm chỉ để nhận lương; nhưng với mình, niềm say mê với công việc mới là hạnh phúc.
“Làm lại từ đầu đi”. Joo, làm lại. Dù biết rất khó khăn nhưng mình đã quyết, vì biết rằng chỉ có thế mới chuyển hướng được cuộc đời, chỉ có học lại mới có đủ kiến thức để làm ở ngành mình yêu thích. Joo, trễ nhưng vẫn hơn không. Mình quyết tâm dành sáu tháng cuối cùng này để vực dậy kiến thức không hề đụng đến suốt bốn năm, quyết tâm đánh cược công việc hiện tại, áp lực gia đình, sự chỉ trích của bạn bè để giành lấy một ghế trong giảng đường đại học. Người ta nói “có khó khăn thì mới có thú vị, nhưng lần này sẽ thú vị hơi quá đó”, mình thầm nghĩ.
Bảy tháng sau: “Trời, thiếu điểm!", cầm giấy báo mà tay mình không run nổi, trong lòng chỉ có nỗi thất vọng to lớn, cảm giác như đã đánh mất một cái gì đó. Kỳ thi này là cuối cùng vì tự biết rằng mình khó có thể cố gắng được như thế một lần nào nữa, áp lực và thời gian đều không cho phép. Nhưng không, mình không chấp nhận, cho dù vô vọng mình vẫn hi vọng.
Với một niềm hăng say khó tả, mình truyền tất cả cảm xúc vào một bức thư; một bức thư viết suốt ba ngày, chỉnh đi viết lại nhiều lần, trau chuốt từng câu chữ, văn phong cả bản tiếng Anh lẫn phần dịch tiếng Việt; một bức thư nói lên những gì mình đã học, đã làm cũng như mong muốn được góp tay xây dựng các hoạt động trong trường và hứa hẹn một thành tích khả quan trong tương lai. Gửi bức thư đi nhưng trong lòng mình biết khả năng hồi âm gần như không có.
Nhờ một chút may mắn, giờ đây mình đã được học trong ngôi trường mong muốn, với ngành học có chỉ tiêu thấp hơn nhưng vẫn đúng với định hướng ban đầu, và một tương lai được làm đúng việc mình yêu thích. Chuyện đã qua nhưng bài học vẫn mãi ở lại: đã hoạch định mục tiêu thì phải kiên trì theo đuổi, và dù khó khăn, áp lực cũng không bao giờ từ bỏ.
NGUYỄN HOÀN LUÂN





























Palautteen