Jan 19

# 1040

Bản ghi lúc 09:42:28 No Comments »

Giá rét về. Lúc này điều duy nhất khiến lòng con ấm chính là hình ảnh ngôi nhà mình, với bếp củi đỏ lửa và cả tiếng chim kêu khắc khoải. Hẳn ba đang ngồi bên bàn với chén trà nóng và mẹ vẫn bận rộn với những thứ vải vóc trong tay khâu vá.

Con nhớ những mùa đông, đồng quê mình đất cày phơi ải trắng xóa. Trong cái rét căn cắt, mẹ vẫn phải lội mương với chiếc gàu sòng múc từng gàu nước đổ vào những…

Jan 18

# 1039

Bản ghi lúc 12:20:26 No Comments »

Sài Gòn nửa đêm về sáng, đi một mình ngoài đường nếu không mặc áo gió chắc chắn sẽ lạnh.

Có lẽ vì sương đêm. Cũng có thể vì mình đang… một mình. Cũng có thể vì thấy quá nhiều mảnh đời vật vờ trong sương gió. Nhất là những ngày cuối năm, có lẽ càng lạnh càng thấm thía hơn…

Nửa đêm về sáng, có bao giờ vì muốn hiểu thành phố này mà bạn bỏ giấc ngủ để đi dọc những con phố từ Q.1 đến Q.4, sang Q.8,…

Jan 18

# 1038

Bản ghi lúc 12:19:02 No Comments »

Ngày em đi, trời như đổ sập trước mắt tôi. Con đường đến nhà em như dài vô tận. Trời đổ mưa. Gió quất. Tôi lao vút xe đạp vào khoảng trời vàng nhạt, buồn ngắt.

Tôi và em quen nhau từ thuở thiếu thời. Cấp I, lớp của hai đứa ở cạnh nhau; cấp II học chung lớp, cùng tổ; cấp III thì chung trường. Em ở thôn 9, tôi bên thôn 10, hai thôn cách một con đê, hai nhà cách nhau 10 phút đi bộ.

Thế mà chưa…

Jan 16

# 1037

Bản ghi lúc 10:16:33 No Comments »

Hà nội lại rét đậm, trời mưa suốt ngày, lạnh và buồn. Ngồi trong phòng làm việc mà em chẳng có tâm trí nào mà làm cả, em cảm thấy cô đơn và trống vắng lắm anh ạ!

Thế là thời gian trôi đi cũng đã được 4 tháng rồi, cảm xúc của em vẫn ko thay đổi, vẫn nhớ anh nhiều lắm, trái tim vẫn xót xa và nước mắt vẫn chảy dài mỗi lần nghĩ về anh! Giờ này chắc anh đang vui bên một ai đó và…

Jan 15

# 1036

Bản ghi lúc 20:14:26 1 Comment »

Lần này thì anh biết mình đã vĩnh viễn đánh mất em, em biết không, anh đã không thể đứng lên sau khi em rời khỏi đó. Anh không thể đau đớn trước mặt em thêm một lần nữa.

Nhưng anh cảm nhận rõ mất mát đó đối với bản thân mình. Anh đã đi bộ một quãng đường rất dài, để hi vọng mình có thể bình tâm trở lại.
Anh đã xóa blog, nhưng xóa đến bài thứ 5 thì anh đã phải rời khỏi bàn làm việc, để…

Jan 15

# 1035

Bản ghi lúc 20:13:42 No Comments »

Chẳng biết xưng hô thế nào cho tiện được nữa, một lần cuối cho phép tôi được nói lên những suy nghĩ và cảm giác thật của mình kể từ ngày 2 đứa chia tay, cái tháng 5/2004 ấy.

Đâu đó đã 5 năm liền, 5 năm nhận được những thông tin ngắt quãng về Em, 5 năm đau đáu không biết Em sống ra sao sau lần vấp ngã ấy. Tôi biết rằng mình đã rất sai lầm, rất sở khanh và tàn nhẫn khi một mực vứt bỏ…

Jan 14

# 1034

Bản ghi lúc 17:57:40 No Comments »

“Mối tình đầu như đi trên cát bước nhẹ nhàng mà lún thật sâu”. Thế đấy, mọi thứ dường như lại hiện về trong lòng, lại hiện về những kỷ niệm của tôi và anh, của một mối tình đầu thật đẹp, thật thơ ngây của tôi dành cho anh.

Một thời tôi yêu anh chân thành và đơn phương, tình yêu của một cô bé tuổi mới lớn, nhưng tới giờ nó vẫn như một vết cắt trong lòng, và vẫn chưa thể nào dứt anh ra khỏi cuộc…

Jan 13

# 1033

Bản ghi lúc 17:56:10 No Comments »

Anh ơi, em hiểu bây giờ mình đã chia tay rồi, thực sự chia tay, nhưng em vẫn chưa thể nào xoá hình bóng anh trong tim em.

Sau khi chia tay, em đã khóc rất nhiều, khóc rồi lau khô, rồi buồn, rồi nghĩ lan man, rồi lo lắng,.. nhưng rồi em đã nhận ra rằng mình như thế này mãi chỉ làm tổn thương chính bản thân em thôi. Và em đã gượng dậy, đứng lên để học cách hết yêu anh. Em đang nguôi ngoai với nỗi…

Jan 13

# 1032

Bản ghi lúc 17:55:34 No Comments »

Ta đã đi qua đời nhau với tất cả sự nhiệt tình và tình cảm Như một cuộc chơi, đến rồi lại đi, đó là quy luật xưa nay Có lẽ chúng ta đã chưa từng suy nghĩ thật kỷ trước khi đến với nhau.

Bây giờ khi cuộc sống thật sự đối diện thì ta mới biết nhau sai lầm. Ta chưa từng nghĩ cho đối phương để hành động. Ta thường chỉ nghĩ đến bản thân mình. Ta chưa bao giờ nghĩ rằng điều đó làm đối phương…