Декабрь 31
Запись кодов 1010
Запись на 10:57:56 Добавить комментарий
И печальный день зимы он, chúng tôi đã rời tay nhau… Trả nhau về với thế giới xa xưa, thế giới riêng của mỗi người, thế giới của ngày chưa từng quen biết.
И печальный день зимы он, chúng tôi đã rời tay nhau… Trả nhau về với thế giới xa xưa, thế giới riêng của mỗi người, thế giới của ngày chưa từng quen biết.
January 2nd, 2010 около 18:18
Mùa xuân …
Nó vát balo về nhà làm đám giỗ cho tía , trong không khí náo nức của thời điểm cận Tết , mọi người tất bật với việc mua sắm cho gia đình . Nó cũng tất bật … tất bật cày kiếm tiền . Vì nó biết cuối năm , nó về nhà ăn Tết chắc chắn sẽ có người thăm nó . Nó không bị shock nữa, dần dần nó quen với cái ý nghĩ cuối năm bận rộn , cuối năm kiếm tiền trả nợ . Hôm đám giỗ tía ai nói mà bà Sáu vô đòi nợ , chửi mẹ um sùm. Nó làm thinh, cúi đầu nghe chửi . Cái người mà nó gọi bằng anh , cái người mà phải có trách nhiệm với một đống rác để lại , đã biến đâu mất . Để nó lại, ngồi im … nghe chửi . Nó vẫn làm thinh .
Chợt …
_ Bịch
Xỉu rồi …
Nó nổi điên thật sự , nó với thằng Nhàn khiêng mẹ nó . Mọi người kêu bác sĩ . Bà Sáu luôn miệng chửi rủa, nó giơ chân đá một cái , cái thân hình hơn 80 kg của Bà Sáu đổ kềnh ra đất .
25 возраст , lần đầu tiên nó đánh một người .
Tết Nguyên Đáng …
Khi nó té ngã từ những nấc thang danh vọng, một lần nữa , cuộc đời quay lưng lại với nó . Tết đó là vừa xả tang tía nó . Th 2 , nó cầm chai Henessy đánh một người. Nó điên ? Uh, nó điên rồi . Điên khi nhìn thấy mẹ nó ôm ngực dựa tường . Cái người mà thiên hạ vẫn thường gọi bằng cái danh xưng “ Con Dâu “ , nói một câu ngay mùng 3 tết … Mà nó có đòi hỏi gì cho cam, nó chỉ ước _ là ước thôi _ 2 người có thể đói xử như một con người với người . Nó đưa lưng ra nuôi 2 đứa cháu , nuôi mẹ nó với 3 căn bệnh nan y trong người nhưng nó vẫn dang tay đón nhận cuộc đời , vậy mà … Cuộc đời ơi , sao có thể ? Nó mới 25 tuổi mà , 8 năm nay , kể từ khi từ giã trường chưa hôm nào nó ngon giấc.Đâu là bến bờ của bình yên ?
Sinh nhật …
Tết vừa đi , sinh nhật nó . Năm nay nó có riêng một khoảng không gian vắng lặng và bình yên cho riêng nó . Lang thang trên xa lộ , cởi nón ra cho gió cuối xuân thổi táp vào mặt .
Sảng khoái …
Đằng trước có một cô bé bố được bố đón đi học về , nó chợt mỉm cười .
Nó nhớ tía, đến hôm nay là tía ở dưới đất hai năm hơn rồi .
Thấy thương tía quá , với Tía nó như một báo vật bởi Tía ngoài 40 mới có nó !
Nhớ lần nó vác balo lên Sài Gòn đi làm , Tía mẹ chảy nước mắt, nó líu lo như chim sẻ noi` đủ chuyện trên đời cho Tía mẹ yên tâm. Nó không cho ai tiễn ra đò . Mình nó quảy balo ra bến đỏ lên Thành Phố . Rời xa cái miền quê bé nhỏ , xa cái nóc nhà _ chốn bình yên của nó, xa Tía mẹ để tìm kiếm kế sinh nhai . Nó gấp sách vỡ giã từ ước mơ vào giảng đường đại học . Ngày nó quyết định đi , nó gặp thầy . Thầy cưng nó nhất , thầy vỗ vai nó , nó ngước mặt lên , mặt đầy nước …
Sài Gòn hoa lệ , nhà cao đẹp vô cùng , người ta ăn mặc cũng đẹp . Nó thấy lạc lõng …
Nó co mình vào cái vỏ ốc, để chường ra đối diện với mọi người là cái khuôn mặt tự tin , hung dữ .Đêm về nó được là chính mình , được khóc vì nhớ nhà , được buồn vì ước mơ dang đở , được sợ vì mọi cái xung quanh đều giả dối …
Hạ …
Может 04 , nó vác balo về nhà. Đi bộ từ bến xe về nhà , mệt le lưỡi .Nó len lén bọc sau vườn cho mẹ nó ngac nhiên . Nó lại thấy Chị Mùi _ một chủ nợ _ nhưng chị này hiền và thương mẹ lắm . Nó vác balo lặng lẽ ngoắc honda ôm về lại Sài Gòn .
……
Mùa Thu …
Nó nghỉ việc ở công ty . Nó không hiểu sao lại như thế . Nó lặng lẽ với ước mơ thay đổi tư duy , thay đổi chính con người nó …
Không tìm được lối ra nào cho riêng nó , nó vác balo đi . Nó cũng không biêt sẽ đi đâu , thôi thì bắt xe ra Vũng Tàu vậy . Ra đến nơi thì 9hPM . Ngắm biển đêm … huyền hoặc … Nó chán Vũng Tàu … Gọi điện thoại cho một người quen …Nó về khách sạn quảy balo ra chờ , tiếp tục hành trình …
Lên kế hoạch cho chuyến đi phát quà Vu lan và Trung Thu , dù có một chuyến bù tiền túi hơi nhiều nhưng nó thấy hạnh phúc … Nó gõ tay len bàn theo nhịp “ Jingle bell “.
Đông …
Đâu đây dường như thoang thoảng hương gió bấc . Nó giật mình … Lập đông rồi …
…
Sài Gòn chật chội với từng con người đua nhau đi ngắm cảnh Sài Gòn về đêm . Có gì đâu , chỉ là đèn màu , nhiều màu thôi , làm gì mà chen nhau đi coi …Bĩu môi , nó nghĩ thầm . Sao hôm nay nhiều người mặc đồ đỏ ? Ah , Noel !
Vậy là sắp đám giỗ Tía rồi !
Nó thở dài … Giao mùa !
31/12/2009
VIOLET