Запись кодов 341
Tôi đang thấy mình rất yếu đuối và tuyệt vọng. Tôi chán mọi thứ, chán cả bản thân mình.
Tôi sinh ra bình thường như những người con trai khác, cũng có những sở thích rất bình thường. Mọi chuyện có lẽ vẫn vậy cho đến khi tôi nhận ra sự thay đổi của mình vào năm tôi lớp 10. Tôi chỉ có cảm với những bạn trai, từ lúc đó tôi đã rất sợ, rất hoang mang, tôi đã tìm đủ mọi cách, nhờ chuyên viên tư vấn, gặp bác sĩ, cố hạn chế mình không nghĩ đến điều đó. Lớn lên hơn nữa, tôi cũng quen bạn gái, cũng cố đặt hết tình cảm của mình vào cô ấy. Mỗi tình đó kéo dài hơn 2 год, Однако, càng về sau tôi càng nhận ra mình đã tự dối lòng, dù cố cách mấy tôi vẫn chỉ có thể coi cô ấy như một người bạn thân. Tôi đã chia tay và tự giam mình
Tôi lao đầu vào học, rảnh là tôi tập luyện hy vọng sẽ đẩy lui được cái cảm giác đó. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng không thể làm hơn được nữa, mọi sự đè nén trong tôi bùng nổ khi tôi gặp em. Tôi và em có cùng cảnh ngộ, cùng niềm đam mê và cùng có cảm giác tội lỗi như nhau. Tôi và em đến với nhau, không vụ lợi, không nhục dục mà đơn giản chỉ là để chia sẻ cho nhau. Tôi và em đều giữ gìn cho nhau, không tạo cơ hội cho sự đi quá giới hạn. Nhưng chính vì vậy tôi càng yêu em hơn.
Love You, nhưng tôi không lúc nào không sống trong lo sợ, sợ sự thật một ngày nào đó sẽ bị phát hiện, sợ rằng tôi sẽ mất em. Và điều đó đã đến, má tôi phát hiện những tin nhắn trong máy của tôi dành cho em. Lúc đó tôi có thể nói dối nhưng tôi không đủ sức để tiếp tục nói dối nữa, tôi đã quá mệt mỏi trong suốt những năm tháng qua.
Tôi hy vọng sau khi nói ra má sẽ hiểu và có thể giúp tôi. но, má luôn nói là má hiểu nhưng thật sự thì không. Má nói là do tôi đua đòi, tôi bắt chước và tôi phải chữa. Tôi sưu tầm những bài về giới tính thứ 3 cho má đọc, thì má nói rằng bà không tin vào những lời đó, nói rằng khi sinh ra tôi bình thường và giờ đây tôi phải bình thường. Còn nếu thật sự không thay đổi được thì tôi vẫn phải sống như trước đây, chỉ sống và làm như một cỗ máy, không được nghĩ đến điều gì khác hết.
Má cho tôi chọn một trong hai: một là sống như cái bóng như lúc trước, hai là ra đi để muốn làm gì thì làm theo ý má.
Tôi phải làm sao đây? Tôi không thể mất gia đình, nhưng tôi đã thật sự quá mệt mỏi, sống mà không có mục tiêu sống thì sống để làm gì? Còn ra đi? Tôi có thể là tôi, nhưng cái tôi mất đi hoàn toàn không nhỏ mà trước giờ tôi chưa hề nghĩ mình sẽ sống thế nào nếu mất nó.
Những ngày này tôi thật sự tuyệt vọng, không ngày nào là tôi không khóc, không ngày nào là tôi không nghĩ đến cái chết. Nói thật chưa bao giờ tôi nghĩ đến cái chết nhẹ nhàng như lúc này, tôi thấy chỉ cần tôi nằm xuống thì tôi sẽ hoàn toàn được giải thoát, tôi sẽ không cần lo lắng, không suy nghĩ nữa. Nhưng những lúc như vậy tôi lại không thể, tôi không biết má sẽ sống như thế nào khi biết tôi mất đi. Còn em, em sẽ ra sao, quá nhiều thứ níu kéo tôi lại.
Và đến giờ tôi hoàn toàn kiệt sức, khi trong gia đình má luôn tạo áp lực. Lúc đầu má khuyên tôi gặp bác sĩ và giờ đây thì bà tuyên bố bà không tin bác sĩ. Tôi có thể làm gì đây? Đến chết cũng không thể tự quyết định thì tôi còn lại gì?
Tôi thật sự tuyệt vọng lắm rồi!
Ly Ban





























June 4th, 2009 около 17:35
Дорогие друзья!! Mình xin chia sẻ cùng bạn với những gì mà bạn đã trải qua. Cũng thật khó đó, nhưng bạn hãy sống nghị lực và mạnh mẽ lên. Mình thấy rất nhiều người trong số những người “lãng mạn” (mình tạm gọi như vậy vì không muốn sử dụng những từ ngữ trực diện, nghe ra có vẻ rất phân biệt) họ vẫn sống, làm việc rất tốt và có những đóng góp rất lớn cho xã hội.
Mình nhìn lên nhưng rồi cũng phải nhìn xuống nữa bạn ạ, có biết bao nhiêu người trong xã hội này còn khổ hơn mình rất nhiều, chẳng hạn như những trẻ mồ côi, khuyết tật không nơi nương tựa, người già neo đơn ở ta còn rất nhiều. Thậm chí nói thật với bạn khi màn đêm buông xuống, mọi người chìm vào giấc ngủ say sưa thì khoảng 1-2h sáng ở rất nhiều các chợ của TP HCM, vẫn có rất nhiều những người già 60-65 tuổi vẫn phải thức làm việc và lo bươn chải kiếm sống, mình đã tận mắt chứng kiến những cảnh đó và mới thấy mình đang còn sướng hơn rất nhiều người. Ở những người đó họ vẫn có khát vọng sống và vươn lên, huống hồ gì mình. Mình sống không chỉ vì bản thân mình mà còn vì người thân yêu của mình nữa.
Mẹ bạn chưa hiểu và thật ra bà không mong muốn điều đó là sự thật đối với con bà thì cũng dễ hiểu thôi vì bà đã rất kỳ vọng vào con trai của bà mà. Bạn cứ lấy vợ đi, sinh con đi như nhiều người vẫn làm đó, khi có con bạn sẽ rất yêu con và mong muốn vun đắp cho gia đình mình nhiều hơn bạn ạ và hãy thương yêu và trân trọng người mà sẽ sinh ra những đứa con yêu của bạn. Hãy để những gì bạn vừa trải qua là những kỷ niệm đẹp và chôn chặt trong lòng mình, con người ta sống phần nhiều về lý trí đấy bạn ạ, có lý trí bạn sẽ làm được, đừng nên để phần cảm xúc tự nhiên của bản thân vượt ra ngoài tầm kiểm soát của chính mình. Biết là sẽ rất khó đó nhưng nếu có lý trí chắc chắn bạn sẽ kiểm soát được bản thân.
Hãy tham gia tập luyện và chơi một môn thể thao mà bạn yêu thích như bóng bàn, cầu lông, khi đã yêu thích môn thể thao đó, bạn sẽ rất thích chơi thể thao và dành phần lớn thời gian rảnh rỗi cho nó để không còn chỗ trống thời gian cho những suy nghĩ vẩn vơ nữa. Mình tin rằng bạn lại sẽ thấy cuộc sống này thật tươi đẹp biết bao khi quanh ta còn rất nhiều những người bạn. Mong bạn sớm tìm ra giải pháp tốt nhất cho bản thân mình và có một tương lai tốt đẹp hơn.
June 4th, 2009 около 17:36
Nhiều người cũng đã sống trong tuyệt vọng và buồn tủi vì không cảm thấy đưọc chính những người thân yêu nhất với mình hiểu. Sinh ra là một gay thì không phải lỗi tại mình. Mình sống có lỗi hay không là ở chỗ mình sống có ích cho xã hội hay không mà thôi. Hãy dũng cảm mà sống và góp ích cho đời càng nhiều càng tốt.